HÃY TỈNH THỨC VÀ NGẨNG CAO ĐẦU
HÃY TỈNH THỨC VÀ NGẨNG CAO ĐẦU
(Lc 21,25-27.34-36)
I.TÀI LIỆU GỢI Ý
Hãy tỉnh thức và cầu nguyện. Đừng sống như người xấu, chẳng quan tâm đến Nước Trời. Hãy quan sát trời đất thiên nhiên để chuẩn bị. Thực tế thì con người xưa nay ít quan tâm đến mai sau, mà chỉ sống đời hiện tại, sống theo sở thích, theo dục vọng. Thách thức, trêu giận Chúa, nên Chúa phạt. Thiên tai dịch tễ như covit có phải là những hình phạt Chúa gửi để cảnh cáo con người? Sống theo chủ nghĩa cá nhân, nên Chúa không cho ánh sáng nữa mà chỉ khiến bóng tối đen đêm ngày. Yêu người là giới răn thứ hai, nhưng lại quan trọng coi ra hơn giới răn thứ nhất. Vì mến Chúa thì không ai biết, còn yêu người thì ai cũng thấy. Nên Phaolô khuyên nhủ chúng ta hãy thương yêu anh em hơn. Mến Chúa yêu người là chu toàn lề luật. Con người có sứ mệnh là sống tốt, xây dựng Nước Trời, nghĩa là phải làm lời, nếu không sẽ bị loại bỏ như cây vả không sinh hoa trái. Không sống tốt mà lại cứ say sưa, thì Chúa đến như lưới chụp xuống đầu, trước những kinh khủng mặt trời sa xuống, mặt trăng tinh tú vỡ tan, đất rung chuyển, núi đồi phun lửa đổ xuống sẽ nghiền nát chúng ta... thánh Phaolô cầu xin cho chúng ta được yêu mến nhau hơn. Xin Chúa cho tình thương của anh em đối với nhau và đối với mọi người ngày càng thêm đậm đà thắm thiết, cũng như tình thương của chúng tôi đối với anh em vậy. Như thế, Chúa sẽ cho anh em được bền tâm vững chí, được trở nên thánh thiện, không có gì đáng chê trách, trước nhan Thiên Chúa là Cha chúng ta, trong ngày Đức Giêsu, Chúa chúng ta, quang lâm cùng với các thánh của Người. Vả lại, thưa anh em, anh em đã được chúng tôi dạy phải sống thế nào cho đẹp lòng Thiên Chúa, và anh em cũng đang sống như thế; vậy nhân danh Chúa Giêsu, chúng tôi xin, chúng tôi khuyên nhủ anh em hãy tấn tới nhiều hơn nữa. Lạy ĐỨC CHÚA, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho lòng chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài? Vì tình thương đối với tôi tớ là các chi tộc thuộc gia nghiệp của Ngài, xin Ngài mau trở lại. Khi thấy Ngài làm những điều kinh hồn táng đởm mà chúng con không ngờ: Ngài ngự xuống: và núi non rung chuyển trước Thánh Nhan! chưa nghe nói đến bao giờ, tai chưa hề nghe, mắt chưa hề thấy có vị thần nào, ngoài Chúa ra, đã hành động như thế đối với ai tin cậy nơi mình. Tất cả chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc lành của chúng con khác nào chiếc áo dơ. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió, cuốn chúng con đi. Không có ai cầu khẩn danh Chúa, cũng chẳng ai tỉnh dậy mà níu lấy Ngài, vì Ngài đã ngoảnh mặt không nhìn đến, và để cho tội ác chúng con phạm mặc sức hành hạ chúng con. Thế nhưng, lạy ĐỨC CHÚA, Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con.
“Chúa Giêsu tiếp tục tiên báo về ngày Cánh Chung. Đó là thời khó khăn, xem ra Giáo Hội và Tin Mừng sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, sau cùng Chúa Giêsu và Tin Mừng sẽ toàn thắng. Những ai bền vững sẽ đứng thẳng ngẩng đầu, trong khi những người khác phải cúi mặt, người công chính sẽ được bênh vực. Truyện Đaniel trong hang sư tử chứng minh những người bền vững bên Chúa tuyên xưng đức tin của mình, đã rõ. Cho dầu những khốn khó có xẩy đến cho họ, cả khi mất mạng sống, họ sẽ được sống lại vinh quang. Trong thời gian gian nan khốn khó, chúng ta hãy cùng hồng y Newman cầu xin: lạy Ánh Sáng dịu hiền, xin dẫn chúng con giữa mây mù bất tận, xin hướng dẫn chúng con. Đêm tối, mà con còn xa nhà, xin hướng dẫn chúng con. Xin giữ đôi chân con, con không xin được xem thấy. Dầu còn xa, xin giúp con một bước một bước cũng đủ.[1]
II.CHIA SẺ TIN MỪNG
Trong cuốn "giai thoại về những cái chuông" (The legend of the Bells) John Shea có kể một câu chuyện như sau: khi Thiên Chúa dựng nên cây cối, Người ban cho mỗi loài cây một ân huệ. Nhưng ban đầu, khi Người đưa ra một cuộc tranh luận, để xác định xem ân huệ nào có lợi ích nhất. Người nói với chúng: “Ta muốn các ngươi phải thức tỉnh và tiếp tục coi sóc cả mặt đất trong vòng bảy đêm”. Những thân cây còn non rất phấn khởi, vì được Người tin tưởng giao phó cho một công việc quan trọng như vậy, đến nỗi trong đêm đầu tiên, chúng nhận thấy việc canh thức không có gì là khó khăn cả. Tuy nhiên, trong đêm thứ hai, thì việc đó không còn dễ dàng nữa, và trước khi đến lúc rạng đông, một số cây đã lăn ra ngủ.
Trong đêm thứ ba, các thân cây thì thầm nhắc nhở nhau cố gắng giữ mình, để khỏi bị cám dỗ của cơn ngủ. Mặc dù vậy, điều này chứng tỏ là quá sức đối với một số cây. Trong đêm thứ tư, lại có thêm vài cây ngã gục. Đến đêm thứ bảy, những thân cây duy nhất còn tỉnh thức là cây tuyết tùng, cây thông, cây vân sam, cây linh sam, cây nhựa ruồi và cây nguyệt quế. Thiên Chúa nói với chúng: “sức chịu đựng của các ngươi thật tuyệt vời! Các ngươi sẽ được ban cho một ân huệ là giữ được mầu xanh tươi mãi mãi. Các ngươi sẽ trở thành những kẻ canh gác khu rừng. Ngay cả trong mùa đông dường như mang lại cảnh chết chóc, thì các ngươi vẫn bảo vệ được sự sống trên những cành cây của các ngươi.” Kể từ đó, tất cả các cây cối và thực vật đều bị rụng lá và ngủ trong suốt mùa đông, trong khi đó các cây kể trên vẫn thường xanh tươi ngay cả trong mùa đông.
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta hai điều: hãy tỉnh thức và ngẩng cao đầu
1.Hãy tỉnh thức
Thế giới chung quanh có thể ngủ mê hoặc cằn cỗi, nhưng những thân cây xanh vẫn tiếp tục mang lại lời chứng. Chúng chỉ ra cho chúng ta thấy rằng, trong tư cách là người Kitô hữu là phải tỉnh thức giữa những kẻ ngủ mê, phải xanh tươi giữa những kẻ cằn cỗi. Tỉnh thức trái với ngủ quên, trái với tình trạng mê mải, bị thu hút bởi một sự việc gì, khiến ta quên mất điều ta phải nhớ, điều chúng ta phải làm.
Chúng ta có thể trở nên «mê ngủ», mất tỉnh thức khi ta bị cuốn hút bởi danh, lợi, và thú vui trần tục. Nhiều người mê mải tìm kiếm tiền bạc, quyền lực… đến nỗi chẳng những quên đi bổn phận mình phải làm cho tha nhân mà có khi còn làm những điều bất lợi cho tha nhân.
Bất cứ điều gì có thể làm chúng ta say mê trong cuộc đời, thậm chí là những điều tốt như công việc, chuyện làm ăn... cũng có thể làm ta mất tỉnh thức. Ngay cả việc thờ phượng Chúa như dâng lễ, đọc kinh, cầu nguyện… cũng có thể ru ngủ ta, làm ta quên cả bổn phận mình phải làm cho tha nhân. Đáng lẽ việc thờ phượng Thiên Chúa đích thực phải giúp ta ý thức đến bổn phận của ta đối với tha nhân một cách hữu hiệu. Vậy, một cách cụ thể, tỉnh thức chính là luôn thờ phượng Thiên Chúa và đồng thời cũng phải quan tâm đến tha nhân, những người anh chị em của chúng ta.
2.Ngẩng cao đầu
Ngày tận thế và ngày mỗi người phải ra đi khỏi trần thế này là một điều chắc chắn. Ngày đó là ngày đáng sợ cho mọi người, nhưng Chúa bảo chúng ta đừng sợ vì ơn cứu rỗi đã đến gần. Chính vì thế chúng ta phải phấn khởi và chờ đợi trong tư thế đứng thẳng và ngẩng cao đầu. Hãy đứng thẳng là tư thế của con người can đảm. Can đảm là một điều kiện cần thiết để có sức mạnh mà đối phó với mọi nghịch cảnh, khó khăn và quyết liệt dứt khoát từ bỏ mọi quyến rũ bất chính.
Chúa dạy chúng ta: ”các con hãy giữ mình kẻo lòng chúng con ra nặng nề”. Chúa nhắc nhở chúng ta phải canh chừng và đề phòng những lôi cuốn của thế gian làm cản trở tâm hồn hướng lên cao. Ba điều cản trở được nhắc ở đây là: ăn uống thái quá, chè chén say sưa, lo lắng sự đời quá mức.
Hãy ngẩng đầu để nhìn lên chớ không cắm mặt xuống đất. Khi lòng trí đã ra nặng nề chỉ thấy những sự trên mặt đất thì làm sao chúng ta có thể thấy được những sự trên trời cao như câu chuyện ngụ ngôn kể về một con chim ưng: "đang khi đói bụng, nó bay qua một nông trại, nhìn xuống thấy biết bao nhiêu giun dế. Nó thèm lắm, nhưng lại sợ chết nên nó phải hạ cánh bay xuống sát mặt đất của nông trại để thương lượng với bác nông dân.
Con chim ưng sẵn sàng đổi cho ông, cứ mỗi cái lông lấy một con giun. Vì háu ăn, con chim đã ăn quá nhiều giun, và như thế nó cũng mất đi rất nhiều lông cánh tới độ nó không còn có thể bay lên cao được nữa. Dù nó biết rằng thân phận của nó là phải bay trên bầu trời cao, nhưng những con giun đã làm cho nó mê muội rồi quên đi khung trời cao xanh, mà chỉ biết tới những con giun dưới đất."
Tỉnh thức theo bài Tin Mừng hôm nay là luôn ý thức được mục đích cuộc đời mình là sống xứng với phẩm giá cao cả của mình là hình ảnh của Thiên Chúa. Lạy Chúa, có rất nhiều điều có thể làm chúng con mê ngủ, không tỉnh thức. Xin cho chúng con biết tỉnh thức cũng như biết ngẩng đầu lên để nhìn lên trời cao, ở đó Thiên Chúa luôn mời gọi chúng con ý thức mình là những người con của Cha trên Trời và sống xứng đáng là những người con của Thiên Chúa. Amen
Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
[1] Daily Gospel 28/11/2013


